THAY LỜI TỰA
Đức tin, nhẫn nại, tinh tấn, bền chí, cương quyết, từ bi, hỷ xả, nhu hòa, xá kỷ. Đó là những nấc thang đưa mình đến chỗ thành công.
Trung tín, hiếu nghĩa, nhịn nhường, thành thật, lễ phép, trong sạch, hiền lương, ôn hòa, nhã nhặn. Đó là nguồn gốc thâu phục nhân tâm.
Tùy duyên biến đổi mà hành sự theo Chánh pháp, nhưng không vọng niệm tà kiến. Đó là người Minh Đức.
Con người ta sinh ra là bởi vô minh, và do sự tập nhiễm máu huyết lòng tham dục của cha mẹ, do đó không ai tránh khỏi lòng tham dục cả. Nhưng nếu có cái biết, chuyển lòng tham dục ra lòng bình đẳng chơn không, lửa dục vọng ra thành lửa trí huệ chơn như, thời bến mê và bờ giác đồng chung cảnh, mà ma Phật khác nhau.
Lửa tham dục thành lửa trí huệ.
Ta cùng vạn loại đồng một thể tánh, một thể tánh rỗng lặng. Phải và quấy, hư và nên, ân và oán, thiện và ác, có và không, sạch và dơ, tốt và xấu, sanh và tử, nam và nữ cùng chung có một niệm mà ra.
Một niệm mà không lìa tự tánh, thời là vô niệm.
Một niệm mà lìa tự tánh, thời hóa ra hai hoặc nhiều. Nhiều niệm mà không lìa tự tánh, thời chỉ có một niệm.
Đối với kinh điển của Phật, đa số người giải nghĩa rất chu đáo. Nhưng với sự diễn ý Tam Tạng ít có ai bày tỏ tận tường. Bởi diễn ý là đi sâu vào mật tạng. Còn giải nghĩa chỉ là hiển pháp mà thôi. Thí dụ như nói hai tiếng Đất Trời; thì ai ai cũng biết được đất. Còn trời thì ít ai hiểu, ra sao? Bởi Đất là hữu hình, còn Trời là vô hình, nên hai cái khác biệt vậy.
Người thuyết pháp giảng đạo khi hành sự có 3 cách:
- Là giải nghĩa
- Là triết lý
- Là diễn ý.
- Sự giải nghĩa chỉ là nói bóng dáng bề ngoài.
- Triết lý là chỉ nói hình dạng bên trong.
- Diễn ý là nói đến tận nguồn của Tam Tạng pháp bảo vậy.
Người hành đạo mà không hiểu chỗ yếu lý trong Tam Tạng kinh thì có khác chi kẻ kia chèo thuyền ra biển tìm châu mà không biết hướng có ngọc. Bởi cớ sao? Vì một khi ra biển đâu phải là chuyện dễ, nào là sóng gió, cá ma kiệt đang chờ sẵn ngoài khơi, khi thuyền ra giữa biển bị sóng gió trôi dạt lênh đênh, tay chân mỏi mệt vì chống chọi với ba đào, rốt rồi xà quây giữa biển,vì chưa tìm ra chỗ có ngọc, sự kết quả chỉ còn chờ một ngọn sóng vô tình nhận đắm giữa dòng mà thôi.
Mỗi sự thất bại là một bài học quý báu, nhắc nhở ta cần phải dè dặt và dè dặt hơn để tiến đến nơi đã định.
Người tu hành cũng thế, chỉ có trung đạo là con đường bất diệt đưa ta đến nơi vĩnh viễn an lạc. Trong đời có mấy ai mỗi việc làm lại khỏi thất bại, nhưng sự thất bại đối với người trí là một bài học đưa đến sự thành công mỹ mãn. Người hiểu biết nhiều nhất chính là người đã trải qua những cảnh khổ nhiều nhất.
Càng học lại càng thêm, càng tìm lại càng rộng.
Có vào trận tuyến mới biết được sự chuyển biến mầu nhiệm bên trong, Có tu có hành mới hay Phật pháp là vi diệu.
Đừng ngã mạn khi thấy mình hơn người. Chớ tự cao khi thấy mình tài giỏi Người ngu có lúc lại khôn, kẻ khôn lại dại tự tôn ích gì! Thiền mà không quán thời mê Quán mà không thiền thời loạn
Muốn biết Đạo tà hay chánh thời nên căn cứ 3 điều kiện sẽ biết ngay:
- Cổ kim lịch sử (xưa và nay) có khác chăng?
- Lời nói việc làm có đi đôi không?
- Lời nói chánh pháp hay tà mị?