🔗Liên Hoa Pháp GiáoPhẩm thứ 8Tâm sự
🔗Nhà kia có một con trâu.
Ăn ngoài đồng ruộng.
Nước trời mưa xuống.
Trâu chạy về nhà.
Ông chủ chưa hay.
Đi ra ngoài đường kiếm.
Hỏi thăm chú thím.
Có thấy trâu chăng?
Chú nhỏ vô năng
giật mình ngó lại,
bỗng liền la hoái:
"Trâu kia, trâu kia.
Bắt trâu thì chẳng được trâu.
Hiệp về trâu nọ, vậy mình là ai?"
🔗Bát nhã thuyền sen rước khách trần.
Đạo lành cứu khổ kẻ sơ thân.
Song mê tiếp dắt qua bờ giác.
Cực lạc đưa về dựa cát lân.
🔗Nhà tịnh nơi không sáng chói lòa.
Sư thầy khai mở chỗ căn do.
Giác mê khải ngộ về nguyên bổn.
Tâm tự quang minh chẳng giảm eo.
Đại trí mở toang, toang mắt huệ.
Ngộ chơn diệu lý có chi đò.
Chánh giác phục hồi trong nhất niệm.
Pháp thân bình đẳng chẳng cần lo.
Tự nhận bổn tâm vô sở đắc.
Tánh minh quan chiếu phá mê mù.
Vô pháp vô tu, vô sắc tướng.
Sanh không tự tại, gọi khỏe ru.
🔗Ta là bát nhã ở nơi không.
Mẹ ta vốn thiệt giống dòng năng sanh.
Cha tên cư sĩ Tịnh Danh.
Quê ta là xứ hiền lành không tâm.
🔗Nam Mô Thường Tịch Quang Bồ Tát Ma Ha Tát.
🔗Điên hay tỉnh?
🔗Đạo đời là một giấc mơ
Cho hay lý pháp bao giờ vẫn nguyên.
🔗Trên đường thiên lý biết bao kẻ đã phải ngơ ngác vì đi tìm lại nguồn xưa.
Người mê cầu Phật kẻ giác không thành.
Tâm tức Phật Phật ma có khác.
Huyền cơ lý nhiệm tỏ bày.
Gió không thổi, cây không rung.
Khùng hay tỉnh, tỉnh hay khùng chỉ một.
Trăng không tỏ ngó không xa.
Tâm không hòa người khó nhận.
Kìa ánh thái dương buổi ban mai lòng qua cửa sổ, những vi trần đang phưởng phất không gian.
Tôi lầm tưởng hư không đang dính bụi nên vội vàng tạt nước rửa dơ.
Nhưng than ôi! Nước kia cứ xối mà vi trần cứ mãi còn hoài.
Lòng bực tức ra tay chụp bắt lại thêm sượng sùng khi nhìn thấy nảy thêm.
Đêm khuya mỏi mệt lẳng lặng ngồi suy.
Trí chợt nhớ những gì trong quá khứ.
Dao chém nước kia không rã.
Trí đoạn trần trần nọ giấy sanh.
Hỡi ai người hữu chí tính thành.
Mau tỉnh giấc xua cơn mộng ảo.
🔗Hồi nghĩ lại từ thuở xa xưa, tôi đã lìa bỏ ngôi nhà tổ phụ để ra đi mong cầu hạnh phúc tương lai. Lần đầu tiên hướng về phương Đông cất bước hành trình. Nhưng than ôi, hạnh phúc tương lai đâu không thấy, mà trước mặt chỉ gặp những điều chua cay đắng chác. Quá bất mãn, tôi quay về ngôi nhà cách biệt đã từ lâu.
🔗Nhưng cũng chưa ở yên. Lần thứ hai tôi lại hướng về phương tây để ra đi mong tìm báu vật vì tự thấy mình rất thiếu thốn nghèo hèn. Trên đường vạn dặm, càng bước tôi càng nhận thấy cô đơn tẻ lạnh. Càng đi tôi càng gặp phải gốc gai hầm hố và muôn loài độc dược, rắn rít, cọp beo, lang sói. Chúng đã nhiều lần chặn đường đón ngõ hòng chụp bắt tôi để làm mồi đỡ dạ. Trước bao sức mạnh ấy, tôi phải dồn hết tâm lực để chống trả, tự vệ và tiến theo chí nguyện.
🔗Nhưng than ôi, vẫn tiến bước, lòng hàng mong mà trước mặt chỉ thấy bầu trời mênh mông, đại hải nước biển xanh non. Nào báu vật, nào hạnh phúc tương lai đâu không thấy mà chỉ thấy cô độc một mình giữa bãi tha ma lạnh lùng hoang vắng. Quá mệt mỏi lòng bân khuân, mơ mộng như mình đang lạc bước phong trần. Đêm càng khuya, người mỏi mệt, tôi mới ngồi tựa cội cây đại thọ để suy cứu những gì ước vọng. Rồi bỗng chợt nhớ ngôi nhà xưa mình đã bỏ ra đi, đó là nơi hạnh phúc tột cùng, có đầy báu vật áo cơm. Còn sự đi mong cầu, đây là một việc làm ảo ảnh do lòng vọng tưởng sanh ra.
🔗Thế nên:
Khi bừng tĩnh giấc Nam Kha.
Mới hay vọng tưởng tìm ra những gì.
Trong ảo ảnh hiệp rồi ly,
Mấy ai được biết vậy thì ngày xưa.
Tâm xao xuyến ta phải chừa,
lòng thành nhất niệm sớm trưa thường hành.
Đạo phương tiện đời vô danh
lý chơn có một nào sanh đạo đời.
Ai tự toại, ai chơi vơi.
Xưa nay chẳng khác, chặt lơi khó tầm.
🔗Rồi kể từ ấy, tôi vội vã quay về nhà xưa ở yên nơi đó và không mong cầu đi đâu nữa cả. Vì nếu đi chỉ là một kẻ điên rồ, mê hoặc mà thôi. Nhưng thảm thương thay, trong ngôi nhà mà tôi đang ở có rất đông thân bằng, quyến thuộc, cháu em lại tự ý ra đi tìm cầu hạnh phúc báu vật tương lai, chẳng khác gì tôi thưở trước. Vì lẽ ấy cho nên:
🔗Trong khi quyến thuộc ra đi,
Thương người tôi mới nhiều khi giải bày.
Nơi chân lý chẳng có hai.
Người ơi chớ kiếm bồng lai dặm trường.
Đạo bát ái gây tình thương,
đem về một cội Tây Phương an nhàn.
Người ngẫm nghĩ rồi hỏi han,
không đi khó biết, hành tàng ra sao?
Nếu Phật pháp chẳng ước ao,
Theo đời phải lụy, ngày nào hườn nguyên.
Xin thầy giải rõ mối giềng,
Cho con đặng hiểu xạ duyên thế nào.
Đôi lời tôi giải âm hao.
Đừng lầm hỡi bạn tâm giao có tường.
Tánh thanh tịnh dạ thuần lương
Ý không sanh khởi là đường chơn như.
Lòng dục nhiễm chí chẳng từ,
Càng gần địa ngục thứ mười bớ ai.
Tâm trong sạch, miệng trường trai.
Không đi cũng tới bồng lai cấp kỳ.
Việc từ thiện tác bất ly
là phương diệu dược, nuôi thì căn duyên.
Tu Phật pháp tự tánh thiền,
Chớ cầu ảo ảnh hườn nguyên đặng nào.
Đời đã khổ chớ chen vào.
Tránh xa sự thế vàng thau tỏ tường.
Mở ngũ dục, nghiệp không vươn.
Đó là thánh hạnh qua đường bên kia.
Chẳng theo đời có chi chia.
Đạo đời phương tiện như nia với sàn.
Thuở quá khứ chẳng bước sang.
Vị lai hiện tại nào mang lấy sầu?
Nếu đã biết nên về đâu,
chơn tâm thật tướng, vọng cầu khó thay.
Người tỉnh ngộ hãy miệt mài,
Xa lìa sắc pháp ngắn dài cũng không.
Tâm bong long, tánh bông long.
Ban sơ mê muội, đục trong khôn dò.
Trí Bát Nhã tợ thuyền đò,
Đưa người ý thức nằm co qua bờ.
Lòng trực giác hiểu huyền cơ.
Pháp âm vi diệu, đợi chờ người khai.
Mây với gió bụi trần ai.
Hư không bặc bặc Phật đài hiện ra.
Sen đã nở ngát mùi hoa.
Khắp trong tam thế đồng hòa lý chơn.
Kia si ái, nọ giận hờn.
Tâm không bất nhiễm, nguồn cơn chỉ bày.
Thôi thôi chớ nói dong dài,
Ở trong nhất niệm lâu đài sáng trưng.
Pháp bất chấp, sắc vô ưng.
An nhiên tự toại là nhơn đạo màu.
Cốt với tủy, lời sau bày cạn.
Đừng đam mê hỡi bạn lương hiền.
Phật tức tâm, chẳng tức tiền.
Nếu còn vơ vẩn đảo điên hụp trồi.
Đi một bước, một xa xôi.
Người mà tỏ ngộ thì ngồi đây chơi.
Khai việc đạo, luận việc đời,
Tùy cơ ứng biến, kịp thời độ sanh.
Mây với điển, luyện khôn thành.
Dù rằng phí sức cũng đành buông tha.
Gắn học pháp cầu Ma Ha.
Không đi chẳng bước là nhà Như Lai.
Ta nhất chí ở yên rày,
Còn chi lao nhọc ưu hoài mà lo.
🔗Bài kệ được viết vào ngày 30 tháng 12 năm 1970.
🔗Hết phẩm thứ 8
🔗Nam Mô Thiền Sư An Lạc Hạnh